Bo và Góc Bình Yên Tại Quán Rượu Nhỏ
Gia Huy


Gia Huy

Bo đã khám phá ra một nơi chốn yên bình không ngờ tới trong một quán rượu nhỏ. Bạn đã bao giờ thử đọc sách ở một nơi như vậy chưa?
Vào năm 2022, gia đình tôi quyết định bán căn nhà cũ để xây dựng một nơi ở mới. Trong thời gian chờ đợi, chúng tôi phải sống tạm tại một căn nhà thuê, điều này khiến tôi cảm thấy hụt hẫng khi phải rời xa nơi đã gắn bó từ nhỏ.
Thời điểm đó đầy khó khăn: công việc không thuận lợi, tương lai mờ mịt, và tôi gần như bỏ học khi đã kéo dài đến năm thứ năm đại học. Tôi thường lang thang trên phố, chìm đắm trong những suy nghĩ vô định.
Trong lúc bế tắc, tôi tìm thấy một nơi trú ẩn bình yên: một quán rượu nhỏ trên phố Yên Phụ.

Tôi chọn quán này vì giá cả hợp lý và không khí yên tĩnh, khác biệt với những quán rượu ồn ào khác. Quán nhỏ, nhìn từ ngoài vào không giống quán rượu chút nào. Nếu không có tấm biển nhỏ đặt ở vỉa hè, chắc tôi đã đi qua mà không để ý.
Bên ngoài, anh chủ quán đang chơi cờ tướng với bác trông xe. Bên trong, chị bartender cười nói vui vẻ với khách, còn anh bartender thì hút thuốc lào ngoài hiên. Xung quanh quán là những bức tranh và poster của các sự kiện nhạc rock nổi tiếng.
Khách ở đây dường như đều là người quen. Có chị khách vào, tay bắt mặt mừng với anh chủ quán và "hey bro" với mọi người trong quầy. Có anh khách tự nhiên lấy bia từ tủ, đến lúc thanh toán mới hỏi: "Ơ nãy mày uống cái gì nhể?"

Tôi ngồi lên quầy, cảm giác dè dặt. Anh chị bartender nhận ra tôi đang buồn, pha ngay một ly Negroni đắng ngắt. Uống vào, tôi cảm thấy như mình đang hòa vào những câu chuyện vui vẻ bên ánh đèn quầy bar.
Tối hôm đó, hai anh chị không hỏi tôi có chuyện gì, và sau này cũng vậy. Nhưng họ biết cách làm dịu tâm hồn tôi, không chỉ bằng cocktail, mà cả những cuộc trò chuyện không đầu không đuôi.
Anh bartender khoe, mày uống ly này thấy vị the không, anh pha bằng rượu ngâm ớt sừng đó. Đây này chai đó đây này, mở ra mà ngửi. Chị bartender thì cười sảng khoái khi kể những câu chuyện về rượu, về nghề bar, và về những vị khách kỳ thú mà chị đã gặp.
Tối hôm đó, tôi rời quán, đầu óc nhẹ nhàng và thanh thản. Dần dà, tôi tới đây nhiều hơn. Tôi nhận ra rằng, dù có gặp khó khăn, thì tôi luôn tìm thấy sự thân mật và an toàn ở nơi đây. Chẳng nói đâu xa, nhờ có quán mà tôi đã vượt qua được một giai đoạn gian truân trong cuộc đời. Họ chẳng có phép thuật gì cao siêu mà chỉ làm việc của mình - pha rượu và trò chuyện.
Tới một thời điểm, có vẻ như quán cũng đã chấp nhận tôi. Từ ông khách lạ, quán đã nhớ rằng thằng cu này thích uống negroni. Anh chủ và bác trông xe đã nhớ mặt thằng cu hay đi xe cub. Hai anh chị bartender thì luôn xếp sẵn chỗ ngồi ở đầu quầy cho tôi.
Cứ như vậy, tôi hòa tan vào không gian quán. Sự thoải mái và thân mật đậm sâu tới mức tôi có thể ngồi đọc sách giữa tiếng nhạc và những âm thanh của quán rượu.

Những khách quen khác thấy tự dưng có một thằng nhóc đọc tiểu thuyết ở quán rượu, ban đầu cũng tò mò. Dần dà, họ cũng quen với sự xuất hiện của tôi, đặc biệt là sau lời chị bartender: "Kệ thằng Bo, nó đến bar đọc sách chứ có làm gì đâu." Cứ thế, tôi trở thành một phần của quán, và quán trở thành một phần của tôi.
Vì công việc, tôi không còn sống ở Hà Nội. Tại thành phố mới, tôi đã đi nhiều quán rượu, ghé nhiều quầy bar, và gặp nhiều người thú vị. Nhưng chắc chắn, ngay khi về thủ đô, tôi sẽ quay lại quán rượu ấy. Mong rằng anh chị vẫn để chỗ cho tôi, và anh bartender vẫn giữ cuốn sách mà tôi cho anh mượn.
Written by Gia Huy
17 Thg 11 2025
Khám phá các bài viết liên quan khác trong chuyên mục này.
