Hành Trình Khám Phá Ẩm Thực Tung Lò Mò Độc Đáo Tại An Giang
Thảo Nhi


Thảo Nhi

“Ê, về miền Tây quê tao chơi đi, ở đó có nhiều món ăn lạ lắm”, một chị trong nhóm gợi ý khi chúng tôi đang bàn bạc ý tưởng cho video mới. Nhóm quyết định thực hiện một loạt video về những món ăn đặc sắc nhưng ít người biết đến của Việt Nam. Thế là chúng tôi lên đường, tìm kiếm những món ăn độc đáo mà chị ấy đã nhắc đến.
Trong chuyến đi lần này, điểm đến của chúng tôi là An Giang, một tỉnh nằm ở phía Tây Nam, giáp biên giới với sự giao thoa văn hóa của các cộng đồng Khơ Me, Hoa, và Chăm. Với tư cách là người Kinh, chúng tôi mong muốn khám phá những đặc sản có nguồn gốc từ các dân tộc thiểu số.
Món ăn đầu tiên mà chúng tôi nhắm đến là “tung lò mò”. Cái tên nghe thật lạ tai và đây là món ăn đặc trưng của người Chăm. Khi đến Châu Đốc, chúng tôi nhanh chóng thuê xe máy, qua phà để đến nơi sản xuất món ăn này.
Làng Chăm hiện ra trước mắt chúng tôi như một thế giới khác. Chạy xe vài trăm mét, chúng tôi đã thấy những thánh đường Hồi giáo, đàn ông quấn xà rông, phụ nữ đội khăn trùm kín tóc. Những ngôi nhà sàn bằng gỗ khiến chúng tôi ngỡ như đang ở một vùng đất xa xôi nào đó.
Việc thuyết phục người dân chia sẻ về tung lò mò không hề dễ dàng, nhất là khi chúng tôi mang theo máy quay. Sau nhiều lần bị từ chối, cuối cùng chúng tôi cũng gặp được chú Sa Liêm, người sẵn lòng cho chúng tôi phỏng vấn và quay phim cách làm tung lò mò của gia đình chú.
Chú Sa Liêm giải thích: “‘Tung’ là ruột, còn ‘lò mò’ là thịt bò, nên tung lò mò là lạp xưởng bò”. Tuy nhiên, không phải loại thịt bò nào cũng có thể dùng làm tung lò mò. Người Chăm Islam chỉ sử dụng thịt bò đã được cầu nguyện trước khi giết mổ, do người trong đạo thực hiện.
Gia đình chú Sa Liêm có truyền thống làm tung lò mò từ nhiều đời nay. Mọi thành viên trong gia đình đều góp sức để tạo ra những xâu thịt đỏ au, bán cho người dân và du khách. Công việc bận rộn đến mức cuộc trò chuyện của chúng tôi với chú thường bị gián đoạn bởi khách đến mua hàng.
Dù bận rộn, gia đình chú Sa Liêm vẫn tiếp đón chúng tôi như những vị khách quý. Trong suốt hai ngày quay phim, chúng tôi không phải ra ngoài ăn uống. Họ không chỉ mời cơm mà còn mời trái cây, cà phê và hỗ trợ chúng tôi hết mình trong quá trình quay phim, như thể chúng tôi là một phần của gia đình họ.
Sự hiếu khách này khiến tôi nhớ đến một câu chuyện trong cuốn “Con đường Hồi giáo”, rằng với người Hồi giáo, khách đến nhà là món quà từ Thượng Đế.
Chúng tôi chỉ có thể tặng lại họ vài ký tung lò mò mua về làm quà, nhưng cảm giác không thể nào đáp lại hết sự chào đón nồng hậu mà gia đình Chăm đã dành cho chúng tôi.
Written by Thảo Nhi
7 Thg 11 2025
Khám phá các bài viết liên quan khác trong chuyên mục này.

